Trước Pháp Luật, Franz Kafka

huudinh/ June 11, 2015/ Uncategorized/ 0 comments

Truyện này gợi nhớ tới một ý tưởng trong việc phản đối/đấu tranh ôn hoà. Tự thân cơ quan, nhân viên nhà nước không có quyền lực gì đối với chúng ta cả. Chúng ta chính là người trao cho họ quyền đại diện, quyền quản lý hành chánh, quyền tổ chức xã hội, quyền bảo vệ an ninh quốc gia. Khi chúng ta không đồng ý nữa thì họ cũng không còn quyền. Thường họ sẽ còn lực. Và họ có thể dùng vũ lực, công cụ, dối trá, lừa mị để ép buộc chúng ta, nhưng họ không có quyền.
Nó cũng gợi nhớ tới một ý tưởng trong việc chọn lựa cho bản thân. Tự thân chúng ta sinh ra không có trói buộc nào cả. Sau đó vô vàn thứ được gieo vô đầu chúng ta. Có những thứ vô nghĩa, vô ích, thậm chí có hại cho chúng ta và chúng ta phải gỡ bỏ ra, cho dù công cụ dùng để gỡ bỏ cũng là một phần của những gì được gieo vô.

Trước Pháp Luật có người canh cổng. Một người đàn ông từ miền quê đi tới và hỏi người canh cổng để được vô nhưng người canh cổng nói rằng anh ta không thể cho ông vô lúc này. Người đàn ông suy nghĩ một lúc rồi hỏi rằng mình có được phép vô lúc khác không. “Có thể, nhưng không phải lúc này.” người canh cổng trả lời. Do cổng vô Pháp Luật đang mở như mọi khi và anh ta di chuyển qua một bên nên người đàn ông nghiêng mình nhìn vô trong. Người canh cổng cười và bảo, “Nếu ông muốn vô thì cứ vô. Nhưng nhớ rằng tuy tôi có nhiều quyền lực, càng vô trong càng có nhiều người canh cổng quyền lực hơn. Tới người thứ ba là tôi không chịu nổi nữa rồi.” Người đàn ông từ miền quê không lường trước được những cản trở này, ông cứ nghĩ Pháp Luật luôn rộng mở cho mọi người. Ông quan sát người canh cổng kỹ hơn trong chiếc áo lông thú, với cái mũi to nhọn và hàm râu đen của người Tartar rồi quyết định đợi tới khi được cho vô. Người canh cổng đưa cho ông một cái ghế để ngồi đợi cạnh cổng. Và ông ngồi đợi, nhiều tháng rồi nhiều năm. Thỉnh thoảng ông lại yêu cầu được vô, và người canh cổng lại tra hỏi ông vài câu, về quê quán và những thứ khác, những câu hỏi vô thưởng vô phạt rồi kết thúc bằng câu trả lời quen thuộc rằng anh ta vẫn chưa thể cho người đàn ông vô. Lâu dần người canh cổng cũng mệt mỏi với việc này, trong khi người đàn ông cũng đã dùng hết hành trang của mình để mua chuộc người canh cổng, kể cả những thứ đáng giá nhất. Người canh cổng nhận tất cả kèm theo câu “Tôi chỉ nhận để ông khỏi cảm thấy mình thất bại.” Sau nhiều năm thì người đàn ông quên hẳn những người canh cổng bên trong, chỉ còn chú tâm vô mỗi người canh cổng trước mắt. Trong mấy năm đầu ông còn nguyền rủa tình cảnh của mình thành tiếng. Về sau ông chỉ còn lầm bầm trong miệng. Ông trở nên trẻ con, nhờ những con chấy trong cổ áo lông thú của người canh cổng giúp ông thuyết phục anh ta. Ông không còn đi lại được nữa, tai ông bị lãng, mắt ông mờ đi. Ông không biết liệu đôi mắt mình đang đánh lừa mình hay mọi vật quanh ông giờ tối hơn xưa. Tuy vậy, giữa bóng tối đó ông vẫn thấy một vầng sáng phát ra từ bên trong cổng. Biết rằng mình không còn nhiều thời gian, ông ngẫm lại những gì đã xảy ra bên cánh cổng này từ đầu tới giờ, tới câu hỏi mà ông chưa từng hỏi người canh cổng. Ông vẫy người canh cổng tới gần. Anh ta nghiêng người xuống, “Ông vẫn còn muốn biết gì à, ông chưa thoả à?” Ông già hỏi, “Mọi người đều hướng tới Pháp Luật, sao suốt bao năm qua không ai khác tìm tới đây?” Người canh cổng nhận thấy người đàn ông sắp chết và không còn nghe rõ, anh ta hét to “Không ai khác có thể vô cả, cánh cổng này chỉ dành cho ông. Bây giờ tôi đóng nó lại đây.”

Before the law sits a gatekeeper. To this gatekeeper comes a man from the country who asks to gain entry into the law. But the gatekeeper says that he cannot grant him entry at the moment. The man thinks about it and then asks if he will be allowed to come in later on. “It is possible,” says the gatekeeper, “but not now.” At the moment the gate to the law stands open, as always, and the gatekeeper walks to the side, so the man bends over in order to see through the gate into the inside. When the gatekeeper notices that, he laughs and says: “If it tempts you so much, try it in spite of my prohibition. But take note: I am powerful. And I am only the most lowly gatekeeper. But from room to room stand gatekeepers, each more powerful than the other. I can’t endure even one glimpse of the third.” The man from the country has not expected such difficulties: the law should always be accessible for everyone, he thinks, but as he now looks more closely at the gatekeeper in his fur coat, at his large pointed nose and his long, thin, black Tartar’s beard, he decides that it would be better to wait until he gets permission to go inside. The gatekeeper gives him a stool and allows him to sit down at the side in front of the gate. There he sits for days and years. He makes many attempts to be let in, and he wears the gatekeeper out with his requests. The gatekeeper often interrogates him briefly, questioning him about his homeland and many other things, but they are indifferent questions, the kind great men put, and at the end he always tells him once more that he cannot let him inside yet. The man, who has equipped himself with many things for his journey, spends everything, no matter how valuable, to win over the gatekeeper. The latter takes it all but, as he does so, says, “I am taking this only so that you do not think you have failed to do anything.” During the many years the man observes the gatekeeper almost continuously. He forgets the other gatekeepers, and this one seems to him the only obstacle for entry into the law. He curses the unlucky circumstance, in the first years thoughtlessly and out loud, later, as he grows old, he still mumbles to himself. He becomes childish and, since in the long years studying the gatekeeper he has come to know the fleas in his fur collar, he even asks the fleas to help him persuade the gatekeeper. Finally his eyesight grows weak, and he does not know whether things are really darker around him or whether his eyes are merely deceiving him. But he recognizes now in the darkness an illumination which breaks inextinguishably out of the gateway to the law. Now he no longer has much time to live. Before his death he gathers in his head all his experiences of the entire time up into one question which he has not yet put to the gatekeeper. He waves to him, since he can no longer lift up his stiffening body. The gatekeeper has to bend way down to him, for the great difference has changed things to the disadvantage of the man. “What do you still want to know, then?” asks the gatekeeper. “You are insatiable.” “Everyone strives after the law,” says the man, “so how is that in these many years no one except me has requested entry?” The gatekeeper sees that the man is already dying and, in order to reach his diminishing sense of hearing, he shouts at him, “Here no one else can gain entry, since this entrance was assigned only to you. I’m going now to close it.
(dịch bởi Ian Johnston)

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>
*
*